Trung tâm Thánh mẫu Từ Phong » Thơ: Nên Duyên
Thơ: Nên Duyên
Friday, December 15, 2017, 10:51
Số lần đọc:0 views và có 0 Comments so far.

Trời ”xe hai đứa” nên duyên!

Làm sao diễn nghĩa ”diệu huyền”, Em ơi?

Dẫu Anh nói, viết bằng lời

Vẫn còn thiếu sót dù nơi lòng mình

Ước mơ sẽ được chứng minh

Bằng nhiều ví dụ điển hình cho Cưng!

Vẫy tay, nước mắt rưng rưng

Nhìn Em cúi mặt, quay lưng, nghẹn lời!

Chân Em như bước không rời

Anh còn đứng ngắm ở nơi lối vào:

Bóng Em dần khuất, lệ trào

Ruột đau như cắt bằng dao vô hình!

Đưa tay làm Dấu, đọc kinh

Cho Em ”thượng lộ, an bình”, đến nơi…

Miệng cầu khẩn, lệ càng rơi

Nghĩ rằng ở chốn phương trời xa xăm

Đêm đêm, đơn chiếc, Em nằm

Không ai sờ má, vuốt cằm, môi Cưng!

Bao ngày hạnh phúc, vui mừng

Đã thành kỷ niệm không ngừng hiện ra!

Trở về, mở cửa, vào nhà

Ngỡ rằng căn hộ là sa mạc buồn!

Giờ nhìn tuyết đổ, mưa tuôn

Nhớ ơi là nhớ hơn muôn nghìn lần

Dáng Em xa cách, mà gần!!!

Chờ ngày tái ngộ, ân cần chăm lo

Khi Em, cảm cúm, lạnh ho…

Cưng Em như thế là do chúng mình

”Đồng thanh, đồng khí, đồng tình”:

Nên duyên tất yếu, điển hình, Cưng ơi!!!

 

Đức Quốc, 13.11.2017

Phan văn Phước

 

Xin mời nghe:

Biệt Ly – Cẩm Ly – YouTube

▶ 5:55

https://www.youtube.com/watch?v=DYrtfak2O7g